Lối phân biệt của Hoài Thanh chính là lối của các cụ ta xưa kia.

Học trò làm bài xong thì nộp lên cho thầy phê. Hễ thấy bài nào hay, thầy để riêng ra để chốc nữa bình.

Dĩ nhiên các thi sĩ không phải học trò của mình. Vậy thì nếu đừng được, mình chớ có phê, mà chỉ bình thôi!

Suýt soa, trầm trồ hoa đẹp hoa thơm thôi, chả sướng hơn sao. Bình sướng hơn phê!

(Thu Tứ)



Hoài Thanh, “Bình khác, phê khác”



Cái điều (...) tôi đã làm từ trước đến nay chủ yếu là bình thơ. Ngay những bài gọi là phê bình của tôi phần lớn đều nặng tính chất bình thơ (...) Bình khác, phê khác (...) Nói phê - cũng có nghĩa là nói đánh giá - thì thơ hay, thơ dở, thơ nào phê cũng được. Còn bình, ít nhất là bình theo kiểu của tôi, thì chủ yếu là bình thơ hay, bình cái hay của thơ. Thỉnh thoảng có nói đến cái dở thì cũng chỉ cốt làm nổi cái hay.


(Trích
Tuyển tập Hoài Thanh, tập II, nxb. Văn Học, VN, 1982, tr. 204. Nhan đề phần trích tạm đặt.)