Thu Tứ, “Tĩnh dạ tư của Lý Bạch”




Ánh trăng rọi qua cửa thành một vùng trăng trắng trước giường, nhà thơ có lẽ vừa tỉnh dậy, còn mơ màng, nên ngỡ là sương. Ngỡ thoáng thôi, rồi biết là ánh trăng, rồi ngồi dậy ngẩng đầu nhìn trăng, rồi cúi đầu nhìn vào... lòng mình!

Nguyên văn

Sàng tiền minh nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương
Cử đầu vọng minh nguyệt
Ðê đầu tư cố hương.


Dịch nghĩa

Trước giường trăng sáng soi
Ngỡ sương phủ mặt đất
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ quê xưa.

Dịch thơ

Bản 1:

Trước giường bàng bạc màu trăng
Mơ màng lại ngỡ sương giăng la đà
Ngửng đầu: trăng sáng trời xa
Cúi đầu, chạnh nhớ cảnh nhà, quê xưa.


Bản 2:

Trước giường bay một vùng trăng
Dở mê những tưởng sương giăng giữa nhà!
Ngửng trông vằng vặc trời xa
Cúi nghe niềm nhớ chực òa trong tim...


Bản dịch thơ khác

Ðầu giường chợt thấy bóng trăng
Mập mờ trên đất, ngỡ rằng sương sa
Ngửng đầu trông vẻ gương nga
Cúi đầu luống những nhớ nhà băn khoăn.
(Trần Trọng Kim)

Ðầu giường ánh trăng rọi,
Ngỡ mặt đất phủ sương.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi đầu nhớ cố hương.
(Tương Như)

Trước giường thấy bóng trăng soi
Tưởng chừng mặt đất sáng ngời ánh sương
Ngẩng trông trăng tỏ như gương
Cúi đầu chạnh nhớ cố hương xa vời.
(Bùi Khánh Đản)

Tưởng sương trên đất, hóa ra trăng!
Ngước mắt khôn ngăn giọt lệ thầm
Cúi mặt, hỡi ơi lòng dạ nát
Quê nhà biền biệt biết bao năm!
(Trần Vấn Lệ)


(Toàn bộ bản dịch của TT đã in vào sách
Dịch thơ Đường xuất bản năm 2017)






_______
Tên bài nghĩa là “Nhớ trong đêm vắng”.