Tại sao thế nhỉ? Tại sao lại có cái nếp nghĩ rằng diễn viên đóng “nên kịch” phải vất vả còn thi sĩ làm “nên thơ” thì chỉ cần... vọt miệng?!

Có lẽ vì đa số dễ dàng hình dung được cái “công phu” mà diễn viên phải bỏ ra để hóa thân thành nhân vật, trong khi rất ít người thấu hiểu cái quá trình sáng tạo một bài thơ.

Ða số xem thơ như châu ngọc nằm sẵn trong bụng nhà thơ, chỉ chờ được phun ra!

Làm gì có ai có châu ngọc sẵn. Con trai dưới biển phải chịu một vết thương, rồi bồi đắp bao nhiêu năm mới có một viên. Loài người “ưu việt”, nên hễ có khiếu thì thường “bồi” được nhiều “viên” hơn, nhưng từng viên cho đáng nên “ngọc thơ” vẫn là bao nhiêu vất vả.

Vất vả là mẹ hồn nhiên, chân lý ấy không chừa một ngành nghệ thuật nào đâu.

(Thu Tứ)



Chế Lan Viên, “Vất vả là mẹ hồn nhiên”



Khi ta nói cô diễn viên kia đóng kịch rất hồn nhiên, nhờ cô đã tập vất vả hàng trăm lần, thì ai cũng đồng ý. Nhưng khi nói về thơ, thì người ta cứ muốn nhà thơ, mở miệng ra là thành thơ... vọt một cái thành thơ.


(Trích
Chế Lan Viên - thơ văn chọn lọc, Sở Thông tin Nghĩa Bình, 1988, tr. 284. Nhan đề phần trích tạm đặt.)