Nghe những ai kia om sòm quát tháo "Bình đẳng!", "Nữ quyền!" mãi, rất dễ quên dân tộc ta có truyền thống tôn trọng nữ quyền bậc nhất thế giới.

Cái cảnh "chồng chúa, vợ tôi", nó là một cái vết mà văn hóa Tàu trọng nam khinh nữ để lại trong xã hội Việt Nam. Cái vết cũng hơi to, nhưng chớ vì nó mà quên đàn bà ở ta vẫn bảo nhau mua "ba đồng một mớ đàn ông" và khi lấy chồng thì vẫn quen "gánh giang sơn nhà chồng"!

Nhắc truyền thống, ta ơi, thử ngoái lại xem: hai nghìn năm trước, lãnh đạo kháng chiến đánh thái thú Tô Ðịnh chạy dài, chiếm 65 thành, xưng vương, là hai
đấy!

(Thu Tứ)



Phan Ngọc, “Ta không khinh nữ”



Một văn hóa coi khinh phụ nữ không thể gọi là nhân đạo được. Người phụ nữ Việt Nam trong làng xã có thân phận rõ ràng. Không ai bó chân họ, bắt họ cứ suốt đời trong xó bếp. Lý thuyết nam nữ thụ thụ bất thân là chuyện Trung Hoa, chỉ nhìn các hội hè đình đám nông thôn cũng thấy không ai theo chuyện ấy. Phụ nữ Việt Nam đi chợ (...) giao tiếp xã hội, có vai trò quan trọng hơn nam giới trong kinh tế, giáo dục gia đình. Họ nắm tay hòm chìa khóa (...)

Chính văn hóa truyền thống tôn trọng phụ nữ, dành cho nữ giới một địa vị chủ động trong những phạm vi nhất định mới tạo được một truyền thống nữ giới anh hùng (...)


(Phan Ngọc,
Bản sắc văn hóa Việt Nam, nxb. Văn Hóa - Thông Tin, 1998, tr. 85-86. Nhan đề phần trích tạm đặt.)