Anh đi, ở nhà ban ngày em gánh, ban đêm em ôm.

Gánh, ngay cả vác, mẹ già con thơ, thế mà vẫn nhẹ hơn chỉ nằm ôm cái bóng của mình!

(Thu Tứ)



Ca dao, “Anh đi, anh đi”



Anh đi, em ở lại nhà,
Hai vai gánh vác mẹ già, con thơ.
Lầm than bao quản muối dưa,
Anh đi, anh liệu chen đua với đời.

*

Anh đi đàng ấy xa xa,
Ðể em ôm bóng trăng tà năm canh.
Nước non một gánh chung tình,
Nhớ ai, ai có nhớ mình hay chăng.











văn hóa Việt Nam, văn học Việt Nam, van hoa Viet Nam, van hoc Viet Nam