Tâm không có hình.

Vẽ là cho nó một cái hình.

Hình thì có hình đẹp hình xấu.

Cái đẹp xấu của hình nó liên hệ thế nào với tâm?!

(Thu Tứ)



Nguyễn Gia Trí, “Vẽ cái tâm mình”



Vì họa sĩ muốn biết và thấy cái tâm mình, nên mới tìm tòi và làm việc. Vì không biết nên mới vẽ.


(Trích “Một số ghi chép của họa sĩ Nguyễn Gia Trí về nghệ thuật”, Nguyễn Xuân Việt sưu tầm, đăng trên tạp chí
Mỹ Thuật của Hội Mỹ thuật TPHCM, số 10, 11/1993, in lại trong Các bậc thầy hội họa Việt Nam: Tô Ngọc Vân, Nguyễn Gia Trí, Nguyễn Sáng, Bùi Xuân Phái, nxb. Mỹ Thuật, HN, VN, 1995, tr. 3-5. Nhan đề phần trích tạm đặt.)