Thơ hay như miếng ngon, dùng thấy “thơm răng ngọt lưỡi” mà không biết cái thơm cái ngọt nó ở đâu.

Thơ hay lại hơn miếng ngon ở chỗ dùng đi dùng lại hoài mà vẫn còn y nguyên!

(Thu Tứ)



Nguyễn Văn Ngọc, “Thơ thơm răng ngọt lưỡi”



Một bài thơ hay (...) khiến người ngâm lấy làm vui thích, răng lợi được như ướp hương thơm, môi lưỡi được như nếm vị ngọt... (...) người xem chỉ biết chịu là hay mà không rõ cái hay ở đâu, khác nào như người thưởng xuân, tới hoa để tìm xuân, mà không biết xuân ở chỗ nào.


(Trích Nguyễn Văn Ngọc,
Nam thi hợp tuyển. Nhan đề phần trích tạm đặt.)