Bánh gai Nam Định và bánh ít lá gai Bình Định cùng dùng lá gai và cùng hấp thay vì luộc, là chuyện tình cờ hay chuyện có liên quan đến cuộc nam tiến của dân tộc? Khắp nước, có bao nhiêu địa phương khác cũng có bánh làm bằng lá gai? (TT)



Khuyết danh, “Bánh ít lá gai Bình Định”







(...) Bánh có hình nón, đáy vuông, sắc cạnh, nhọn lên tới đỉnh (...) nhìn dưới đôi mắt của người bình thường thì đó là đôi nhũ hoa của thiếu nữ nên ca dao Bình Định có câu:

Gặt rồi em đứng chờ ai?
Mang chi đôi bánh lá gai đẫy đà.


(...) Thoạt tiên, tìm lá gai. Lá gai hình tim, hơi sần, xốp, khô khô. Làm một trăm bánh phải hái đến hai ba rổ lá. Lá rửa sạch, luộc chín, để thật ráo nước rồi đem vào cối giã. Phải là trai lực lưỡng mới đủ sức quết. Gọi là quết vì là cần nhuyễn như bột nên phải giã lâu. Bấy giờ người con gái mới đem bột nếp, thứ nếp thơm dẻo, trộn đường đen, đổ từ từ bột vào cối. Quết đôi ba chày phải thoa dầu phụng sống vào đầu chày để bột khỏi dính và dầu được trộn đều. Nhân bánh, tùy địa phương có thể dùng đậu xanh, đậu đen hay dừa nấu chín với đường, đôi khi dùng tôm xào với thịt, đó là bánh ít mặn. Lá chuối cắt khoanh tròn, hơ lửa cho mềm, thoa dầu phụng và gói bánh thành hình tháp vuông rồi đem hấp cách thủy.

(...) Bánh ít lá gai (...) ở Bình Định (...) ra đến tận đất thần kinh (...) Người con trai ra Huế học, yêu cô con gái Huế. Anh về thăm nhà, khi trở ra, anh mang biếu cô mấy cái bánh ít lá gai (...) Nhận được quà, cô (...) trêu chàng:

Muốn ăn bánh ít lá gai,
Lấy chồng Bình Định sợ dài đường đi.


(...)


(Trang
baobinhdinh.com.vn)