Phong cách nghệ thuật, thì cũng như trái cây ấy mà.

Bắt đầu xanh, rồi chín dần, chín tới, rồi chín quá, rồi thâm rồi... thối.

Chẳng hạn cái văn phong của Nguyễn Tuân. Ở Nguyễn Tuân nó chín tới, “ngon” lắm. Nhưng ở ai đó sau Nguyễn Tuân thì nó lại chín quá, kém ngon hẳn, thậm chí nhiều miếng nhai rồi muốn nhả!

(Thu Tứ)



Thái Bá Vân, “Diễn biến nghệ phong”



dùng theo nghĩa thẩm mỹ thì cổ điển chỉ chung một thời điểm hoàn hảo nhất, ổn định nhất của bất cứ một nền nghệ thuật, một phong cách, một tác giả nào (tr. 299)

trình tự tiến hóa của phong cách nghệ thuật nói chung (...) mô hình khái quát, với những bước: nguyên thủy, cổ điển, kỳ cục, sa đà (tr. 310-311)


(Trích Thái Bá Vân,
Tiếp xúc với nghệ thuật, Viện Mỹ thuật Việt Nam, Hà Nội, 1997. Nhan đề phần trích tạm đặt.)