Bùi Giáng



Ðọc Bùi Giáng nằm ngửa "chết lịm hồn" giữa rừng sim, không hiểu sao lại nhớ cái đêm "sương bạc lấp cả một trời" khiến Xuân Diệu "hồn lạc rồi, không biết ngõ nào ra".

Xuân bị sương che nên "mắt tuy mở mà lòng không thấy nữa". Còn Bùi tuy "mắt lả" vẫn "lim dim" ngó "trời xanh đỏ chín", ngó "chim ngây ngất", ngó "cây lá bốn bên song song từng lứa", nhưng mũi thì lại bị "mùi thoang thoảng lách lau sương đượm", "mùi gây gây gấy gấy của hương rừng", "mùi lên men phủ ngập mông lung" làm cho "không biết nữa mà cần chi biết nữa"!

Nhà thơ không biết, e ta cũng chẳng nên cố biết thêm ngoài cái biết đơn giản là, trong một lúc, hồn Xuân đã "nghe đau", hồn Bùi đã "như ứa lệ ngàn ngàn" trong một nỗi "hạnh phúc đất với trời mang mang" nào đó.

(Thu Tứ)



Anh lùa bò vào đồi sim trái chín



Anh lùa bò vào đồi sim trái chín
Cho bò ăn cỏ giữa rừng sim
Anh nhìn lên trời xanh đỏ chín
Anh ngó bốn bề cây lá gió rung rinh

Anh nằm xuống để nhìn lên cho thỏa
Anh thấy lòng mở rộng đón trời xanh
Chim ngây ngất vào trong đôi mắt lả
Anh lim dim cho chết lịm hồn mình

Anh quên mất bò đương gặm cỏ
Anh chỉ nghe tiếng cỏ rì rào
Có hay không? bò đương gặm đó?
Hay là đây tiếng gió thì thào?
Hay là đây tiếng suối lao xao
Giữa dòng cỏ xuôi ghềnh chảy xuống?

Mùi thoang thoảng lách lau sương đượm
Mùi gây gây gấy gấy của hương rừng
Mùi lên men phủ ngập mông lung
Không biết nữa mà cần chi biết nữa

Cây lá bốn bên song song từng lứa
Sánh đôi nhau như ứa lệ ngàn ngàn
Hạnh phúc trời với đất mang mang
Với bò giữa rừng hoang đương gặm cỏ
Với người ngó ngất ngây đương nằm đó
Không biết trời đất có ngó mình không
văn hóa Việt Nam, văn học Việt Nam, van hoa Viet Nam, van hoc Viet Nam


(Vĩnh Trinh - Thạch Bàn, 1950)