Nếu làm nên sự nghiệp nghĩa là làm được việc gì đó có ảnh hưởng lớn lao đến lịch sử dân tộc, chắc chắn văn chương là một phương tiện “rất nhỏ con”.

Văn chương “nhỏ con” đến mức thực ra chưa bao giờ giúp ai làm nên sự nghiệp. Dù tuyệt tác như
Kiều cũng không thể đuổi được giặc hay cách mạng được xã hội.

Văn chương là mục đích chứ không phải là phương tiện.

Văn chương không giúp giữ nước, nhưng văn chương giúp làm cho sự tồn tại của nước có ý nghĩa.

Một bài thơ hay là một cớ khiến nước xứng đáng tồn tại. Vậy các nhà thơ hãy cố làm thơ cho hay!

(Dĩ nhiên văn chương chỉ là một trong nhiều biểu hiện nghệ thuật. Các nhà vẽ, nhà tạc, nhà soạn nhạc v.v. cũng đều cần cố vẽ, tạc, soạn cho hay, vì nước!)

(Thu Tứ)



Tản Đà, “Sự nghiệp văn chương”



Người ta thường có nói “sự nghiệp văn chương”, bốn chữ đó tựa như có hai nghĩa: một là sự nghiệp và văn chương, hai là lấy văn chương làm sự nghiệp. Theo như ý nghĩa trước thời văn chương chỉ là một món chơi như chơi đàn, chơi kiếm, mà sự nghiệp của người đại trượng phu, chân nam tử không ở văn chương. Theo như nghĩa sau thời sự nghiệp của các người học giả văn nhân toàn tại văn chương, ngoài văn chương không có sự nghiệp. Hai ý nghĩa như thế, các bạn làng văn chúng ta nghĩ sao?

Nghe ở người xưa có câu rằng “lập thân tối thiểu thị văn chương”, nghĩ như sinh làm người nam nhi ở thế giới mà không làm những việc kinh thiên động địa, khấp quỉ thần, vãn hà sơn, quan chủng tộc, mà đến lấy văn chương làm sự nghiệp, thời cái cách lập thân thực rất nhỏ con vậy. Tôi từ khi theo về nghề quốc văn kể có tới gần mười lăm năm, lên bổng xuống trầm, vào trong ra đục, phong trần chẳng quản, phi nghi mặc ai, thực cũng mong tựa văn chương để có ít nhiều sự nghiệp. Mới đây, tôi ở Hà Nội vào nam, thăm Thuận An, qua Ðà Nẵng, trải Hoành Sơn, Hải Vân, một lần đường bộ, hai lần đường thủy, càng thấy giang sơn là to, càng mới biết văn chương là rất nhỏ mà bao nhiêu cái tư tưởng muốn lấy văn chương làm sự nghiệp, tự nhiên như bọt bể mây ngàn. Than ôi, văn chương mà nếu không được như các văn Lư Thoa, Lương Khải Siêu thời sự nghiệp có đáng giá là mấy! văn chương mà nếu được như các văn Lư Thoa, Lương Khải Siêu, mà cái kết quả của sự nghiệp trông thấy còn xa vậy.

Lấy văn chương làm sự nghiệp thời cái cách lập thân thực rất là nhỏ con; coi văn chương chỉ là một cách chơi thời cách chơi lại rất có nhã thú. Cũng trong khoảng mười lăm năm mà tôi theo về quốc văn đó, đến nay hồi tưởng lại, chỉ thấy cuộc đời như trò rối, mình chẳng qua một đứa ra vai. Bao nhiêu những cái cảnh bổng chìm trong đục, nhất thiết không có thú vị gì; có hứng thú ít nhiều, chỉ có ở những lúc được những câu văn đắc ý. Những lúc đó, không những một mình thú riêng với câu văn, mà lại có cái thú đối với những ai tình cảm ở mặt nước chân mây, tinh thần giao tiếp, dẫu xa xa ngoài bốn biển mà như họp mặt trong một nhà. Tôi tự xét trong cảm giác thấy như thế thời chắc các bạn làng văn cũng có nhiều người đồng tình như thế. Như thế thời cái thú chơi văn so với cái thú chơi khác, thú hơn là nhường nào?

Vậy thời nghĩ lại như hai ý nghĩa trên đó, có lẽ nên tách sự nghiệp với văn chương ra làm hai. Văn chương chỉ cứ là văn chương, nhất là có ích cho xã hội thời càng hay, dẫu không có ích gì cho ai thời cũng như thanh kiếm, cung đàn, gởi tâm sự với một vài tri kỷ. Còn như ai muốn có sự nghiệp, thời nên làm riêng cái sự nghiệp vĩ đại khác, không nên cầu sự nghiệp ở văn chương.


(
Ðông Pháp thời báo, số 660, 17-12-1927)