Thu Tứ, “Một cách hiểu Đức”




Lão Tử bảo: “Đạo sinh, Đức dưỡng”. Có Ðức nuôi, hẳn không sợ chết. Con cầy ở Tây được quý, không bị biến thành bảy món khi còn tơ, nhưng cũng chỉ mười mấy năm là... từ trần. Ðức ở đâu? Mặt Trời huy hoàng chói lọi khoảng mười mấy tỉ năm rồi cũng tắt. Ðức ở đâu? Rõ ràng mọi vật lớn bé đều có tuổi thọ giới hạn, hoặc ngắn hoặc dài.

Toan trách Đức. Ngẫm lại, thấy nên tự trách mình hiểu quá hẹp chữ “nuôi”. Nuôi đâu có nhất thiết là nuôi sống.

Thử hiểu Ðức là cái sức đẩy nội tại đằng sau mỗi vòng sinh diệt. Ðức khiến Ðạo sinh vạn vật, rồi Ðức đẩy từng vật theo hướng ly căn, khiến vật mỗi lúc mỗi thêm xa Ðạo. Nhưng đến lúc nào đó, Ðức sẽ bắt đầu đẩy vật theo hướng ngược lại để vật qui căn, về Ðạo. Phải như vậy, chứ không thì tại sao vật nào rồi cũng về?!

Hiểu thế thì Đức nuôi đây là nuôi sự vận động chu kỳ.

Ðức cụ thể là gì?

Ở mỗi vật, Ðức biểu hiện mỗi khác. Nếu xem cả loài người là một “vật”, Đức có thể là cái khuynh hướng luôn luôn tìm cách cải thiện điều kiện vật chất. Chưa tới mức nào đó thì cải thiện vật chất giúp loài người sinh tồn tốt hơn. Vượt quá mức đó, cải thiện giúp loài người mau trở về Đạo. Nhân loại bây giờ có thể chết dữ dội trong một cơn mưa bom nguyên tử. Hoặc chết hỗn loạn khi môi trường đại biến do hoạt động kỹ nghệ. Hoặc chết êm ái khi trở nên đồng tính hàng loạt (vì như vậy thì đâu còn là người như ta biết nữa)…


Viết 9-2004, sửa 3-2015
In lần đầu trong
Tìm tòi và suy nghĩ (2005)
In lần thứ hai trong
Cảm nghĩ miên man (2015)