Cái tâm sự người cung nữ mất lòng yêu của vua hình như bên Tàu chỉ hiện ra thành mấy bài thơ ngắn, chẳng hạn bài “Hậu cung từ” của Bạch Cư Dị, bài “Cố hành cung” của Nguyên Chẩn. Tại sao bên ta vua chúa không lắm cung nữ như bên Trung Quốc, thế mà lại có tác phẩm trường thiên? Như mọi người biết, Cung oán ngoài nội dung nổi thành tên còn chứa một nội dung chìm là tâm sự của chính tác giả. Hẳn cái nội dung thứ hai nó đã góp phần quan trọng làm cho lời “oán” ta dài hơn hẳn các lời “oán” Tàu.

(Thu Tứ)



Nguyễn Gia Thiều, Cung oán (c. 1-8)



Trải vách quế gió vàng hiu hắt (1)
Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng
Oán chi những khách tiêu phòng
Mà xui phận bạc nằm trong má đào.

Duyên đã may cớ sao lại rủi (5)
Nghĩ nguồn cơn dở dói sao đang
Vì đâu nên nỗi dở dang
Nghĩ mình mình lại thêm thương nỗi mình.