Chùa như bảo tàng, đúng là nhận xét của một Viện trưởng Viện Khảo cổ!

So với để trong bảo tàng, vật quý để trong chùa dễ bị đánh cắp hơn và điều kiện bảo quản nói chung không tốt bằng. Tháng 5 năm 2017, thăm lại chùa Bút Tháp ở Bắc Ninh, thấy những vết nứt trên mặt pho tượng quận chúa Trịnh Thị Ngọc Cơ bây giờ trông rõ hơn hồi năm 2007 khá nhiều, mà tiếc quá. (Trong hậu cung chùa Bút Tháp có ba pho tượng hoàng tử, công chúa, quận chúa đời Hậu Lê, vừa đẹp vừa quý vô cùng bởi là chân dung người Việt Nam xưa.)

Chùa hơn bảo tàng ở chỗ bản thân cũng chính là một vật quý. Vật quý ấy có thể bị giảm giá trị bởi những người trùng tu thiếu hiểu biết.

(Thu Tứ)



Hà Văn Tấn, “Chùa như bảo tàng”




Chúng ta đã cùng nhau khảo sát ngôi chùa Việt Nam qua các chặng đường lịch sử (…) biết được ít nhiều về vị trí của ngôi chùa trong đời sống văn hóa của dân tộc (…) thấy (…) sự hòa quyện của Phật giáo với các tín ngưỡng cổ truyền (…) gặp (…) các vẻ đẹp (khác nhau) của điêu khắc và kiến trúc (…)

Ngôi chùa Việt Nam (là) di tích văn hóa (…) biểu hiện một phần tâm hồn Việt Nam (…)

Di tích thì bao giờ cũng im lặng và ngưng đọng, như (...) bảo tàng (…) Chùa quả đúng là (…) bảo tàng: bảo tàng kiến trúc, bảo tàng điêu khắc, bảo tàng của những bi ký hay của những ván in sách v.v.


(Hà Văn Tấn,
Chùa Việt Nam, 2010. Nhan đề phần trích tạm đặt.)