Muốn có con, phải yêu vợ!

Muốn có con tranh, phải yêu vợ sơn vợ mực. Muốn có con tượng, phải yêu vợ gỗ vợ đá. Muốn có con thơ con văn, phải yêu vợ chữ. Muốn có con nhạc, phải yêu vợ tiếng v.v.

Càng yêu vợ, con càng đẹp.

Không yêu không hiểu vợ gì hết, mà bắt vợ đẻ, con sẽ xấu như ma!

(Thu Tứ)



Nguyễn Gia Trí, “Sơn là vợ, tranh là con”



Chất liệu chiếm một nửa người nghệ sĩ. Phải yêu chất liệu, yêu như vợ mình thì mới có con là tác phẩm (...)

Mỗi chất liệu có đặc điểm riêng. Phải nắm được tính chất riêng của nó (...) Ví dụ độ dày mỏng trong sơn dầu. Sơn mài thì lại yêu cầu phẳng (...)


(Trích “Một số ghi chép của họa sĩ Nguyễn Gia Trí về nghệ thuật”, Nguyễn Xuân Việt sưu tầm, đăng trên tạp chí
Mỹ Thuật của Hội Mỹ thuật TPHCM, số 10, 11/1993, in lại trong Các bậc thầy hội họa Việt Nam: Tô Ngọc Vân, Nguyễn Gia Trí, Nguyễn Sáng, Bùi Xuân Phái, nxb. Mỹ Thuật, HN, VN, 1995, tr. 3-5. Nhan đề phần trích tạm đặt.)