Thế kỷ 15 mà văn chương trí thức Á Đông tình tứ đến vậy sao? Sao không, nhiều trăm năm trước đó, Lý Bạch bên Tàu đã đưa “hơi” vào thơ, rằng từ ngày “em” đi chăn gấp để giữa giường không dùng, ba năm trôi qua mà hương còn phảng phất (bài “Ký viễn”)... Thời Nguyễn Trãi, còn có Nguyễn Húc với “Chu trung hữu kiến” cũng chứa nội dung nam nữ luyến ái, nhưng không “bạo” và là thơ chữ Hán. Chắc khi nó ra đời, “Mượn đắp…” đã là bài thơ tình trí thức Việt Nam vừa bạo vừa nôm duy nhất.

(Thu Tứ)



Nguyễn Trãi, “Mượn đắp lấy hơi”




Loàn đan ướm hỏi khách lầu hồng
Ðầm ấm thì thương kẻ lạnh lùng
Ngoai ấy dầu còn áo lẻ
Cả lòng mượn đắp lấy hơi cùng (1)


(Trong
Quốc âm thi tập, không có tên, tên đây là do người chọn tạm đặt.)







_____________
(1) Loàn đan: lăng loàn, mạo muội. Cả lòng: rộng lòng. (Theo Hoài Thanh, trong
Tuyển tập Hoài Thanh, tập II, nxb. Văn Học, 1982, tr. 41)