Như Phạm Việt Châu nhận xét, việc mở nước ở Nam bộ đã diễn tiến rất nhanh chóng và “êm thắm”.

Trong khi hồi thế kỷ 19 ta đã chiếm đất Miên tới tận Nam Vang (ta gọi Nam Vang là Trấn Tây thành!) mà rồi phải rút về vì người Miên kháng cự quá dữ dội...

Tại sao Nam bộ lại tương đối rất “dễ ăn” như vậy?

Thiết nghĩ hẳn do Nam bộ vốn không có nhiều người Miên ở.(1)

Nam bộ chỉ là thuộc địa của Miên chứ không phải là một phần của chính quốc và việc đưa dân Miên qua thuộc địa mới ấy chưa tiến hành được qui mô lắm thì nội bộ nước Miên đã lủng củng trầm trọng khiến nước ta thừa cơ...

Bài học lịch sử là muốn giữ vững đất chiếm thì phải di dân đến ở thật nhiều càng sớm càng hay.

(Thu Tứ)

(1) Dĩ nhiên tuy người Miên chưa qua ở đông đều khắp Nam bộ nhưng tại một số vùng đã hiện diện đáng kể.



Phạm Việt Châu, “Việc mở nước ở Nam bộ”



chỉ trong vòng năm, sáu chục năm người Việt đã lấy trọn vùng Nam Việt ngày nay một cách êm thấm


(Phạm Việt Châu,
Trăm Việt trên vùng định mệnh, đăng trên tạp chí Bách Khoa (Sài Gòn) từ năm 1969 đến 1974, nxb. North Falls House (Minneapolis, Mỹ) in lần đầu năm 1997, tr. 33. Nhan đề phần trích do người chọn tạm đặt.)