Trước giờ hình như ai nấy đều nghĩ trống đồng đúc ra là để đánh.

Hoặc đánh trong lễ tế thần sấm vào thời Hùng Vương, hoặc đánh cho sứ Tàu sợ bạc tóc vào đời Trần...

Nhưng dưới đây Dương Ðình Minh Sơn lại cho rằng trống đồng là vật linh hơn là nhạc cụ, tức cơ bản không dùng để đánh.

Nghe ý ấy rồi, ngẫm lại, thấy có điều này cũng lạ. Là nếu trống đồng có dùng để đánh, thì nhìn mặt trống hẳn thấy dấu vết nhất định chứ? Ðồng không phải kim loại thật cứng, hơn nữa hợp kim chế trống có chứa nhiều chì, là kim loại khá mềm. Như vậy, nếu đánh, thực ra là giã, lâu ngày thì mặt trống phải có nhiều chỗ lõm xuống chứ? Vậy mà có ai thấy mặt trống đồng nào có dấu lõm chưa...

Không dám theo hẳn hướng nghĩ nào đâu, chỉ thấy vấn đề hình như đáng xem xét lại.

(Thu Tứ)



Dương Đình Minh Sơn, “Không phải trống” (1)



Trung Quốc đã từng tổng kết kinh nghiệm đúc đồng (...)

Sách Khảo công ký (...) Ðồng thau có 6 loại pha chế. Thiếc chiếm một phần sáu hợp kim là loại pha chế chuông đỉnh. Thiếc chiếm một phần năm hợp kim là loại pha chế rìu búa. Thiếc chiếm một phần ba hợp kim là loại pha chế đại đao (...)

Như vậy (...) tỷ lệ thiếc (...) 17% (...) thì mới gọi là nhạc khí, vì có âm thanh đẹp. Nhưng ở trống đồng nước ta tỉ lệ thiếc không bao giờ vượt quá 0,5%, chứng tỏ trống đồng không nhằm (...) (làm) nhạc cụ.

(...) Trong trống đồng thì chì lại cao (4-25%) (...)

Có thể tạm kết luận: Hợp kim trống đồng có hàm lượng chì cao nhằm điền đầy họa tiết trang trí. Tiền nhân quan tâm tạo ra một tác phẩm nghệ thuật trang trí hoa văn để làm "vật linh" chứ không phải quan tâm tạo ra một nhạc cụ thuộc bộ gõ bằng đồng (...)


(Dương Ðình Minh Sơn, "Trống đồng: vật linh hay nhạc cụ?",
99 Góc nhìn văn hiến Việt Nam, nhiều tác giả, nxb. Thông Tấn, 2006. Nhan đề tạm đặt.)