Phao, còn cách nói nữa là chụp mũ.

Muốn ăn thịt chó lành, chụp cho nó cái mũ chó điên.

Muốn “ăn thịt” đất nước nào, chụp cho chủ đất nước ấy cái mũ “man di”.

Hễ bị chụp mũ, phải coi chừng. Gậy gộc, gươm dáo sắp tới nơi rồi.

Xưa vậy, mà nay cũng y như vậy, chỉ có thêm lối ăn. Nay hiếm nhưng vẫn còn thứ đế quốc lối xưa ăn đất ăn nước ăn đảo ăn biển. Nay nổi bật là thứ đế quốc ăn văn hóa, trước tiên là chính trị; đế quốc ấy ăn tươi nuốt sống chính trị riêng của nước khác để bắt theo chính trị riêng của nước mình. Nay mà bị chụp mũ “không dân chủ” thì phải lo đón máy bay tàng hình, tên lửa hành trình!

(Thu Tứ)


Bình Nguyên Lộc, “Chó điên”



(...)

Tôi cự ông Ba:

- Sao chó người ta không điên, mà ông làm như vậy?

- Chú tính, làm sao mà kiếm chó cho được. Muốn ăn thịt nó thì phải phao nó điên chớ.

Ông Hương giáo Hà vỗ tay cười ha hả.

Tôi rợn người lên trước câu trả lời không giả ngộ ấy.


(Trích từ truyện ngắn Chó Điên của Bình Nguyên Lộc)