Ðây không phải “ngập ngừng” lối Hồ Dzếnh: vì e “tình mất vui khi đã vẹn câu thề”.

Ðây là “ngập ngừng” lối Ngày Xưa Hoàng Thị...: “anh đi theo hoài, gót giầy thầm lặng”.

“Theo Ngọ” mãi rồi cũng “trao (được) vội chùm hoa”. Trông “nàng xếp lụa đào” mãi, không biết rồi “anh” có “nhờ (được) tay nọ” xếp cho cái áo cái quần gì chăng.

(Thu Tứ)



Phạm Thiên Thư, “Ngập ngừng”



nàng xếp lụa đào
vào rương nho nhỏ

còn anh quần áo
nửa đời lung tung
muốn nhờ tay nọ

lòng sao ngập ngừng