Bài thơ sau đây nếu bỏ câu chót thì hay hơn, có phải thế không nhỉ?

(Thu Tứ)



Tế Hanh, “Bão”



Cơn bão nghiêng đêm
Cây gãy cành bay lá
Ta nắm tay em
Cùng qua đường cho khỏi ngã

Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi

Và cơn bão lòng ta thổi mãi


1957