Tô Hoài kể chuyện quả pháo ngày xửa ngày xưa. Nhưng những quả pháo mới thấy, mới nghe, mới ngửi hồi đầu thập kỷ 1990 ở Hà Nội, cũng còn được lắm.

Tết thì năm nào chẳng đến. Nhưng chắc chẳng bao giờ sẽ lại đến những cái ngày đầu năm được giẫm lên những “cánh hoa đào bích” mà đi trong “ngan ngát khói pháo thơm”…

(Thu Tứ)



Tô Hoài, “Pháo đẹp, pháo thơm”



Người ta đi mua giấy bản trắng và giấy báo, quét phẩm màu đào cả hai mặt để quấn pháo. Giấy làm ngòi pháo, thứ giấy dó phải thửa riêng có sợi dai và đanh mặt, cháy chậm, nhà làm pháo đi kén giấy làm ngòi pháo ở vùng Bưởi.

Công phu nhất là thuốc pháo (...) Hàng thúng bột than hạt quả xoan, hạt quả găng và hồng hoàng đỏ, trộn lại phơi khô để luyện thuốc. Thuốc pháo thời ấy tuyệt nhiên không làm bằng thuốc nổ, thuốc súng. Chẳng nghe ai nói ở đâu có người bị què gãy, bị chết vì làm pháo (...)

Năm mới, pháo nổ giòn, xác pháo màu hồng điều hây hây rơi xuống như những cánh hoa đào bích, trẻ con ùa ra sân chạy nhảy ngây ngất trong khói pháo. Người ta đi trong khói pháo thơm ngan ngát (...)


(Tô Hoài,
Chuyện cũ Hà Nội, nxb. Hà Nội, 2000, tr. 370-371. Nhan đề phần trích tạm đặt.)