Thu Tứ




Tranh đã thôi rồi




Năm lên với Chiến lần đầu, Sa Pa đã phố xá gì đâu. Rải rác biệt thự Tây xây thời trước, đa số đổ nát, rêu bám xanh lè.

Vào một cái cũng xanh lè nhưng chưa đổ mà ở, xin phích nước nóng pha vào chậu nước lạnh ngắt mới lấy ở bể, mà tắm. Lên phòng, mặc thêm cái áo, xỏ đôi bít-tất, rồi pha một ấm chè...

- Con bé kháu phết, anh ạ.

Tay Chiến đứng bám khung cửa sổ, theo dõi một cái ô đang nhấp nhô trên con đường xuống chợ. “Con” ấy là nhân viên của nhà khách, không bé lắm, tầm hăm nhỡ, nom cũng có kháu. “Chậc, dốc thế, thảo nào con gái miền núi mông to...”.

Giá không có quan sát viên hau háu vô tình đứng phá... tranh, thì ngồi lùi vào giữa phòng mà nhìn ra, cảnh núi non ngoài kia cũng thu gọn lại được thành một bức họa sơn thủy xinh, nhã. Ngộ nhất là bức họa thay đổi liên tục, ngoảnh đi lục sắp hành lý, trông lại thấy nó đã “lén” tự bôi bớt mất chỗ này, phết thêm ra chỗ nọ. Ðấy, cái quả đồi có cờ lau phấp phới lúc nãy bây giờ đã khuất trong sương, còn cái chỗ mầu hồng phớt mới lộ ra kia hẳn là một vườn đào...

*

Tuyến tàu tây bắc mở lại đến Lào Cai không biết bao giờ, chứ trước chỉ đến Phố Lu là tận. Chập chờn suốt đêm. Cái chị du khách Tây với chiếc ba-lô to dài gần bằng người mang kia rồi. Ðêm qua chị nằm ềnh trên ghế băng mà yên giấc, khách cùng toa có người tò mò ghé ngắm dung nhan, rồi chán ngay, Tây, thấy cũng bình thường.

Từ Lào Cai lên ấy đi xe mười hai chỗ, chở mười tám. Sườn núi nhiều chỗ rất dốc, đường ngoằn ngoèo, ngồi bên người lái nom rõ vực sâu có lúc như sắp ở ngay dưới chân!

Phố thật rồi. Nhà tầng san sát. May còn nhận ra được cái dốc xuống chợ ngày xưa.

- Khách sạn xịn mà giá mềm, anh nhỉ.

Mùa này lấy đâu ra khách mà giá chả mềm. Vẹt hẳn màn, mở toang cửa sổ, gió núi vào mát lạnh. Vẫn sương bồng bềnh, che chỗ nọ, hở chỗ kia, nhưng nhìn đâu cũng thấy lủng củng các loại mái nhà. “Anh lên đây bận trước đã lâu thế cơ. Sa Pa bây giờ đẹp lắm anh ạ, đẹp hơn trước nhiều...”. À, càng nhiều nhà tầng, càng đẹp!


Viết năm 2007 hay 2008