Về “sự mất hẳn” của những giá trị cũ, chúng tôi thấy có ít nhất một điều đáng lấy làm tiếc và một điều nữa đáng lấy làm buồn:

- Điều đáng tiếc là có những nét văn hóa tinh thần dân tộc tuy rất cũ mà vẫn có giá trị trong sinh hoạt mới, mà ta nay bỏ đi quá dễ dàng để rước từ đâu đâu về những cái từ còn rất phải ngờ vực cho đến đã hết sức rõ ràng là dở!

- Điều đáng buồn là, tại sao ta vẫn thờ cúng tổ tiên mình mà lại không “thờ cúng” thành tích tinh thần của tổ tiên, mà lại đi “thờ cúng” thành tích tinh thần của tổ tiên dân tộc khác?! Chẳng hạn âm nhạc truyền thống. Cổ nhạc Việt Nam không được vinh danh cho xứng đáng dưới bất cứ hình thức nào, trong khi chềnh ềnh ngay giữa Thành phố Hồ Chí Minh là một kiến trúc đồ sộ được trang trí với những pho tượng người Tây xưa ôm nhạc khí Tây xưa! Và đài phát thanh ở tỉnh lỵ một tỉnh sát cạnh Hà Nội chọn đài hiệu là một đoạn nhạc cổ điển Tây phương! Mỗi lần nghe chuỗi tiếng báo đầu giờ ấy vang lên, chúng tôi cảm thấy buồn khôn xiết, nhớ những âm điệu du dương của hồn quê không biết bao nhiêu…

(Thu Tứ)



Toan Ánh, “Đi tới sự mất hẳn”




Mỗi nước có những thuần phong mỹ tục riêng (...) phong tục tập quán là cái phản ảnh của tinh thần dân tộc mỗi nước (…)

Những phong tục lễ nghi Việt Nam (...) có những đặc tính riêng (...) khiến cho người Việt có thể tự hào với thế giới (…)

Ngày nay (…) sự sinh hoạt xã hội của người Việt Nam (…) đổi thay (…) Những hạt ngọc của phong tục nước nhà (…) rồi đây có lẽ chỉ còn là bóng vang của một thời (…)

Tôi không thể đừng mà không tìm cách cố ghi lấy những điểm đẹp của con người Việt Nam đang (…) đi tới sự mất hẳn.


(Toan Ánh, “Lời tác giả”,
Gái đẹp xứ Bắc. Nhan đề phần trích tạm đặt.)