Đạo học hướng về tâm.

Khoa học hướng về hằng hà sa số hiện tượng trong pháp giới.

Tại sao “khoa học ở tuyến đầu” lại có vẻ bắt đầu thấy “những gì” mà đạo học thấy đã từ lâu, rồi ta sẽ phải bàn.

(Thu Tứ)



Thích Nhất Hạnh, “Khám phá chân tâm”



Người tập thiền xưa nay vẫn biết nhìn bằng con mắt của mình và sử dụng ngôn ngữ của thế kỷ mình. Sở dĩ như vậy vì tuệ giác là một dòng sống linh động chứ không phải là một cổ vật được cất giữ ở viện bảo tàng. Bằng sự sống của chính mình, người thiền giả khơi nối được dòng tuệ giác và làm cho nó tuôn chảy về những thế hệ tương lai. Công trình nối đuốc là công trình của tất cả chúng ta, tất cả những ai biết khai phá để mà đi tới. Cái thấy của chúng ta và ngôn ngữ của chúng ta không thể tách rời ra khỏi thời đại trong đó chúng ta sống.

Ðã từ lâu Ðông phương theo gót Tây phương trên con đường văn minh kỹ thuật đến nỗi bỏ lửng công trình khơi mở và tiếp nối những truyền thống đạo học của mình. Trên thế giới, kỹ thuật vẫn còn là sức mạnh của kinh tế và chính trị, nhưng khoa học ở tuyến đầu khám phá của nó đã bắt đầu hé thấy những gì mà đạo học Ðông phương đã từng thực nghiệm từ lâu. Nếu qua cuộc khủng hoảng lớn lao này mà nhân loại còn sống sót được thì hố chia cách giữa khoa học và đạo học sẽ được lấp bằng và Ðông Tây sẽ cùng đi chung trên một con đường khám phá mới: đó là con đường khám phá chân tâm.


(Trích lời mở sách
Trái tim mặt trời - từ chánh niệm đến
thiền quán (1981). Nhan đề phần trích tạm đặt.)