Tiểu thuyết phải có cốt truyện. Nhưng nếu chỉ có cốt truyện hay, thì tiểu thuyết chỉ hay cách bình dân như vô số truyện tình cảm, kiếm hiệp, hình sự v.v. nhan nhản trên các báo. Muốn hay ở mức cao hơn, tiểu thuyết cần có đủ thứ thịt da thích hợp đắp lên “cốt”, để được nóng hổi, mềm mại như đời, chứ không lạnh ngắt, cứng đơ như... bộ xương đời!

Nhất Linh đặt ra yêu cầu cho tiểu thuyết hay năm 1961, sau khi chính ông đã gần như chấm dứt việc viết tiểu thuyết. Nhìn lại, may quá, ông đã viết hay. Ðùa, chứ dĩ nhiên hẳn ông từ lâu “ngộ” bí quyết, chẳng qua đến cuối đời văn mới có dịp truyền...

(Thu Tứ)



Nhất Linh, “Thế nào là tiểu thuyết hay”



Những cuốn tiểu thuyết hay là những cuốn tả đúng sự thực cả bề trong lẫn bề ngoài, diễn được một cách linh động các trạng thái phức tạp của cuộc đời, đi thật sâu vào sự sống với tất cả những chuyển biến mong manh, tế nhị của tâm hồn, bằng cách dùng những chi tiết về người và việc để làm hoạt động những nhân vật cùng hành vi, cảm giác và ý nghĩ của họ.

Những cuốn đó cần phải do sự thành thực của tác giả cấu tạo nên, viết bằng một lối văn giản dị, không giảng giải nhiều, và không phải hay chỉ vì cốt truyện.


(Nhất Linh,
Viết và đọc tiểu thuyết, nxb. Ðời Nay, Sài Gòn, 1961, tr. 45)





________________
Nhan đề do người chọn tạm đặt.