Đọc tả váy áo, bỗng nhớ cốm Vòng chè Thái!

Cùng là biểu hiện của văn hóa Việt, cái ăn mặc và cái ăn uống của ta giống nhau về tinh thần là tự nhiên chứ sao.

(Thu Tứ)



Chu Quang Trứ, “Mộc, đậm, nền, duyên”



Trong khung cảnh ấy (làng quê xưa), con người toát lên cái đẹp tạo hình từ bước đi, dáng ngồi, đến váy áo, khăn nón (...)

Ngày thường trong lao động vất vả, họ (các cô gái Bắc) ăn mặc giản dị với hai màu nâu và thâm chân chất, đậm đà (...) kiểu cách gọn gàng, thuận tiện thao tác (nhưng vẫn) nền nã, duyên dáng (...)

Khi nhà “có việc” hoặc ngày hội thì (...) váy lĩnh, áo mớ ba mớ bẩy, áo cánh, khăn đầu mỏ quạ (...) màu sắc nền nã, mát dịu làm nổi lên yếm thắm rực rỡ (...) bao lưng, dây xà tích, nón thúng quai thao (...) (trang phục) không ồn ào, không chua gắt, cứ mơn mởn sắc xuân (...) Các cô trở thành Tố nữ ngoài đời (...)


(Chu Quang Trứ,
Văn Hóa Việt Nam nhìn từ mỹ thuật, nxb. Mỹ Thuật, 2002, tập I, tr. 148. Nhan đề phần trích tạm đặt.)