Hoài Thanh sợ gì! “Tôi nhát gan lắm...” là lời nói khéo, chứ ông chẳng “nhát” tí nào cả đâu. Ông thừa “gan” để dám sống chết với cái chân lý rằng cái đẹp không có lý thuyết.

Ðẹp là một ấn tượng của tâm hồn. Biết đẹp là do ở tâm hồn. Tâm hồn có nghĩ đâu mà lý với chả thuyết!

(Thu Tứ)



Hoài Thanh, “Thấy lý thuyết là sợ”



Hoài Thanh (...) tự thú: “Tôi nhát gan lắm, thấy bóng lý thuyết là sợ”.


(
Góc nhìn văn hiến Việt Nam, nhiều tác giả, nxb. Thông Tấn, VN, 2006, tr. 32)









_______________
Nhan đề do người chọn tạm đặt.