Ðất không thể mất đi đâu được! Có thể mất được, là cái quyền làm chủ đất. Mất nước là mất quyền làm chủ đất.

Nếu đất do một dòng họ làm chủ, khi dòng họ ấy hết làm chủ thì nước mất.

Nếu đất do toàn dân cùng làm chủ, chỉ khi nào chủ đất là người ngoài, nước mới mất.

(Thu Tứ)



Phan Ngọc, “Khái niệm nước”



Khái niệm trung tâm của tâm thức Việt Nam là khái niệm nước (...) không giống (...) của Trung Quốc (...) của châu Âu. Cái nôi của văn hóa Việt Nam là các châu thổ sông Hồng, sông Thái Bình, sông Mã, sông Cả. Ðất nước ấy là do người Việt Nam giành lấy từ biển cả (...)

Trong óc người Việt Nam nước là của dân, không phải của vua, cũng không thuộc dòng họ nào hết. Ông vua và dòng họ của ông ta chỉ là người thay mặt dân cai quản đất nước, không phải người sở hữu đất nước.

Trong óc của người Trung Quốc, nước chỉ là vật sở hữu của dòng họ. Cho nên không phải ngẫu nhiên mà các tên nước của Trung Hoa trước đây như Hạ, Thương, Chu, Tần, Hán, Ðường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh v.v. đều gắn liền với dòng họ (...) dòng họ (...) đồng nhất với nước. Không phải ngẫu nhiên mà Hàn Phi nói: “Người ta nói nước Tề mất không phải là vì đất đai, thành quách của nó bị mất, mà vì họ Lữ không cầm quyền mà họ Ðiền được dùng. Sở dĩ người ta gọi nước Tấn mất, cũng không phải vì đất đai của nó đã mất, mà vì họ Cơ không cầm quyền mà các quan khanh cai trị” (Hàn Phi tử, quyển 4).


(Phan Ngọc,
Bản sắc văn hóa Việt Nam, nxb. Văn Hóa - Thông Tin, VN, 1998, tr. 224-225)





_________________
Nhan đề do người chọn tạm đặt.