Trịnh Công Sơn, “Tỉnh ra còn nghe”



một đêm buớc chân về gác nhỏ
chợt nhớ đóa hoa tường vi
bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
giờ đây đã quên vườn xưa
một hôm bước qua thành phố lạ
thành phố đã đi ngủ trưa
đời ta có khi tựa lá cỏ
ngồi hát ca rất tự do
nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
từ những phố kia tôi về
ngày xuân bước chân người rất nhẹ
mùa xuân đã qua bao giờ
nhiều đêm thấy ta là thác đổ
tỉnh ra có khi còn nghe...


(Trong ca khúc "Đêm thấy ta là thác đổ")