Vào đời Thương (khoảng thế kỷ 17, 18 trước TL đến thế kỷ 12 trước TL), nước Tàu còn ở tận trên bờ sông Hoàng Hà, với diện tích chỉ bằng khoảng hai tỉnh ngày nay.

Cái “hạt đậu” Hoa ấy rồi “nở” liên tục, nở mạnh nhất về phía nam. Tại sao phía nam? Vì phía tây đi chẳng bao lâu đã gặp sa mạc, phía đông chẳng bao lâu gặp biển, còn phía bắc thì vừa lạnh vừa “hung” (tức có Hung Nô!). Riêng phía nam mầu mỡ, ấm áp, mà “nam man” nói chung lại hiền hơn “bắc địch”(1). Rắn buông, mềm nắn; nắn được, nắn mãi. Người Tàu đã nam tiến cướp của người Bách Việt không biết bao nhiêu đất, để đến bây giờ anh em ta chỉ còn chút “vùng định mệnh” ở một góc của châu Á.

Còn một chút mà không khéo giữ thì sẽ mất luôn!

Ðất xung quanh nước Tàu đang “chặt” hơn bao giờ hết. Phía bắc, Nga võ trang nguyên tử dễ sợ hơn cả Hung Nô! Phía đông, Nhật và Nam Hàn được cái ô nguyên tử của Mỹ che, ngay Bắc Hàn cũng đã tự túc được tí ti “hạt nhân”. Phía tây, Ấn Ðộ là cường quốc nguyên tử đáng gờm trong khi vùng Trung Á thì cả Nga, Mỹ lẫn Liên Âu đều lom lom, hau háu. Người Tàu bành trướng về ba phía ấy là chuyện hoàn toàn không thể. Nhưng về phía nam thì đất vẫn còn... “bở”, còn hy vọng “đào” được!

Anh em Bách Việt đang “nỗ lực kết khối để sống còn”. Nhưng ta không thể khoanh tay ngồi đợi sự ra đời của một liên minh quân sự ASEAN (chắc chẳng bao giờ!). Ta phải lo sắm tàu ngầm với chiến đấu cơ hiện đại ngay mà thôi!

(Thu Tứ)

(1) Ðịch đây không phải là kẻ thù, mà là tên người Tàu gọi những dân tộc ở bên kia biên giới phía bắc của nước Tàu. Người Tàu tự cho mình là văn minh hơn hẳn các giống người khác xung quanh và gọi người ta là “tây nhung”, “bắc địch”, “đông di”, “nam man”.



Phạm Việt Châu, “Trên vùng định mệnh”



cái họa (...) luôn luôn treo trên đầu nhân dân Ðông Nam Á: đó là nhu cầu bành trướng quyết liệt của Trung Hoa về phương Nam (tr. 5)

các bộ tộc Bách Việt (...) nam thiên dưới áp lực (tr. 5)

tất cả thành phần dân số chính cấu tạo nên tập thể Ðông Nam Á ngày nay đều bắt nguồn từ chủng tộc Bách Việt (tr. 5)

vị trí định-mệnh (...) hình ảnh cái hồ lớn (...) tất cả những bầy cá bị săn đuổi từ các dòng suối dòng sông tản lạc về (tr. 5)

Với hình ảnh cái hồ, chúng tôi cũng nghĩ tới đoạn đường chót của cuộc hành trình lịch sử. Thật vậy, chúng ta không còn đường nào, nơi nào để mà thiên di xa hơn nữa (tr. 6)

nỗ lực kết khối để sống còn (tr. 7)


(Phạm Việt Châu,
Trăm Việt trên vùng định mệnh, đăng trên tạp chí Bách Khoa (Sài Gòn) từ năm 1969 đến 1974, nxb. North Falls House (Minneapolis, Mỹ) in lần đầu năm 1997)





_________________
Nhan đề do người chọn tạm đặt.