Thoạt đầu có tượng. Rồi có ta đứng ngắm tượng. Rồi có một cái tượng trong tâm hồn ta. Tượng ở ngoài là hình, tượng ở trong là bóng. Một tượng hình, nhưng có bao nhiêu người ngắm thì có bấy nhiêu tượng bóng.

Khi ta nói về tượng, bao giờ cũng là về cái tượng bóng trong tâm hồn ta thôi. Không phải chỉ hình mới để bóng, mà bóng cũng để bóng. Ta nói về tượng với ai là ta để cái tượng bóng của riêng mình cố in bóng nó lên tâm hồn người. Nếu người nghe đã có sẵn một tượng bóng riêng rồi, thì nếu chú ý tới lời ta nói, cái tượng bóng ấy sẽ bị biến dạng.

(Thu Tứ)



Chu Quang Trứ, “Hãy để tượng tự nói”



Với mỹ thuật, để tác phẩm tự nói tốt hơn là chúng ta nói thay.


(Chu Quang Trứ,
Văn Hóa Việt Nam nhìn từ mỹ thuật, nxb. Mỹ Thuật, 2002, tập II, tr. 58. Nhan đề phần trích tạm đặt.)