Ðầu tiên là Phố vắng Phái. Rồi đến Hà Nội vắng Phố Phái. Người đi, Phố đi, chỉ tranh ở lại.

(Thu Tứ)



Tô Hà, “Với họa sĩ Bùi Xuân Phái”



Ðã sững lại trong tôi
Cánh cửa chớp mở vào ngõ phố
Những khuôn tường xô lệch mái rêu
Cụm mây bạc. Tán bàng đẫm gió
Cột đèn nghiêng nắng chang...

Ðã sững lại trong tôi
Những cô gái cổ cao, tóc bím
Những chàng trai mắt lá, mũ nan
Những dáng dấp ngược xuôi quen thuộc
Một thời dáng của mẹ tôi
Một thời dáng của bố tôi
Một thời dáng của bà con phố xá...

Ðã sững lại trong tôi
Người họa sĩ tóc râu bạc cước
Vai gầy mắt sáng mưa
Cái gì có với anh là có
Cái gì không vĩnh viễn là không
Qua cái động anh nghiêng về cái tĩnh...

Có phải dáng nhà kia chính thực là anh
Khung cửa mở lòng sâu thẳm kia chính thực là anh
Cô gái cổ cao, chàng trai mắt lá kia chính thực là anh
Ngón tay đượm buồn kia hay ngón tay anh đấy?

Anh thô tháp, bàng hoàng run rẩy
Anh tài năng, ngờ nghệch như không
Như không thể người thứ hai có được
Như mọi người đều có thể trong anh.

Tôi hoảng hốt nghĩ một ngày nào đó
Anh Phái ơi, anh có giận tôi không?
Tôi nghĩ đến một ngày cái cột đèn kia sẽ trở thành côi cút
Khi phố phường thực sự vắng anh...